Kết quả tìm kiếm cho "Cuộc thi gạo ngon"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 509
Sau 6 tháng triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, nhiều chuyển động tích cực đã và đang diễn ra từ Trung ương đến địa phương, cho thấy quyết tâm đưa văn hóa từ nguồn lực tiềm năng trở thành động lực phát triển thực sự của đất nước.
Những ngọn đèn cầy hạ được thắp lên trong chánh điện không chỉ làm bừng sáng không gian các chùa Phật giáo Nam tông Khmer những ngày an cư kiết hạ, mà còn thắp lên niềm tin, lòng thành kính và nét đẹp văn hóa được đồng bào Khmer An Giang gìn giữ qua bao thế hệ.
Hai ngày qua, giữa mưa lớn, bùn đất và nguy cơ sạt lở, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ quân đội, công an cùng các lực lượng chức năng không quản hiểm nguy, khẩn trương có mặt tại các điểm xung yếu ở Lai Châu, Sơn La, Lào Cai để sơ tán người dân, tìm kiếm cứu nạn, hỗ trợ khắc phục hậu quả thiên tai. Trong khi đó, mưa lớn, lũ quét, sạt lở đất vẫn được dự báo còn tiếp diễn phức tạp, do đó, cuộc chạy đua với thời gian nhằm bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân vẫn đang được triển khai quyết liệt.
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Dù là đặc sản quen thuộc của vùng đất võ Bình Định và Nam Bộ, cái tên "bánh hỏi" vẫn ẩn chứa nhiều giai thoại thú vị.
Dù bánh bèo là thức quà vặt quen thuộc, ít ai biết vì sao nó lại mang cái tên mộc mạc này.
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Giữa những cánh đồng, bờ ruộng hay các khu vườn hoang ở vùng quê, có những người phụ nữ hằng ngày đi tìm rau dại bán kiếm thêm thu nhập. Việc tưởng chừng chỉ là nghề tay trái lúc nông nhàn ấy đã trở thành sinh kế của nhiều gia đình, giúp họ có nguồn thu nhập ổn định để trang trải cuộc sống.
Giữa muôn trùng sóng nước, nơi lằn ranh giữa bình yên và hiểm nguy chỉ cách nhau một gang tay, những người ngư phủ vẫn ngày đêm bám biển. Đằng sau những làn da rám nắng, những đôi tay chai sần là tình yêu nghề và khát vọng cháy bỏng: Đổi lấy bình yên, no ấm và tương lai tươi sáng hơn cho gia đình, các con.
Có dịp đi ngang những vườn cao su quê mình, nhìn hàng cây thẳng tắp chạy dài ngút ngàn, tôi lại nhớ những mùa nấm mối năm nào. Nhớ một thời nấm nhiều đến mức hái không xuể.